Posted in Tình lữ của Lam Cơ

Tình lữ của Lam Cơ – 6


CHƯƠNG 6 : CÂU CHUYỆN CŨ

Lúc này, tại một thành trấn khá sầm uất ở nhân gian.

Giữa khu chợ, ông chủ tiệm bánh bao liền hô lên : « Ăn cắp ! Mau bắt nó lại »

Lập tức có thêm vài người đuổi theo một đứa trẻ mặc rách rưới, đầu tóc bù xù, gương mặt lấm lem.  Đứa trẻ đó chạy thục mạng, nhưng cuối cùng vẫn bị đám người kia chặn lại.

– Nha đầu ăn mày kia, đây là lần thứ ba mi ăn cắp rồi ! Để xem chúng ta dạy dỗ mi ra sao ! – Chủ tiệm bánh bao hùng hổ định xông tới đánh đứa bé.

Bỗng nhiên có một kiếm khí trong trẻo xuyên qua, khiến cho nam nhân đó ngã ra sau. Xuất hiện từ giữa đám đông là một nữ tử mặc áo xanh, dung nhan xinh đẹp khiến người khác ngẩn ngơ. Dựa vào y phục và thần thái của cô nương này, có thể đoán rằng nàng không phải nữ tử nhân gian bình thường mà là một người tu đạo.

– Vị đại ca này ! Ta sẽ trả toàn bộ số tiền đứa trẻ này thiếu, có thể nể mặt một chút không ? – Nói rồi nàng chậm rãi lấy ra một nén bạc, đừng nói là chỉ vài chiếc bánh bao, ngay cả việc mua cả sạp hàng kia cũng đủ.

– Được chứ ! – Chủ tiệm bánh ánh mắt sáng người – Cô nương hiệp nghĩa, chúng ta đâu thể so đo !

Đám đông giải tán. Nha đầu ăn mày kia còn bày trò lè lưỡi chế nhạo sau lưng chủ tiệm bánh, sau đó thản nhiên ăn bánh bao nóng hổi.

– Hoa lão bà bà, ta đã tìm người rất lâu rồi ! – Lam Cơ nhìn nha đầu ăn mày, giọng điệu có phần kính trọng.

– Tỷ tỷ, ta không quen ngươi nha ! – Nói rồi lại tiếp tục chạy trốn.

Lần này, nó chạy rất nhanh, Lam Cơ phải tận lực ngự kiếm đuổi theo. Khi đến bờ sông ngoại ô, nha đầu ăn mày thở dốc, âm điệu có phần hờn dỗi :

– Không chơi với ngươi nữa ! Nha đầu thối !

– Hoa lão bà bà ! – Lam Cơ lấy bên người ra một xâu kẹo đường được bọc cẩn thận, dỗ dành nói. – Cái này cho bà!

– Kẹo đường nâu phải không ? Ta thích !

Lam Cơ mỉm cười, đợi đối phương ăn hết. Người trước mặt nàng bộ dạng như một đứa trẻ, nhưng thực sự bà ta là một ẩn sĩ đã sống qua hàng ngàn năm, cơ thể không hề lão hóa.  Đối với thế gian này, vạn vật bà ta đều nhìn thấu. Tuy nhiên, bà ta vẫn thích sống như một đứa trẻ lang thang. Continue reading “Tình lữ của Lam Cơ – 6”

Posted in Tình lữ của Lam Cơ

Tình lữ của Lam Cơ – 5


CHƯƠNG 5 : THẤT SẮC LONG CHÂU

Một năm sau.

Thảo Ngư thôn ở nhân gian là một thôn xóm ven biển sống chủ yếu bằng nghề đánh cá. Khoảng ba mươi năm trở lại đây, bên bờ biển chợt xuất hiện ác long quấy nhiễu, thủy triều lên xuống thất thường, thường xuyên giông bão, khi thì có đại hồng thủy… đe dọa cuộc sống của ngư dân.

Dù nhiều cao nhân, đạo sĩ từng ghé qua thôn định giúp trừ ác long, nhưng chưa một ai giết được nó, trái lại, tất cả đều bỏ mạng.

Cứ ba năm một lần, vào đầu mùa xuân, Thảo Ngư thôn lại phải dâng lên một thiếu nữ trong trắng hiến tế cho ác long sống dưới biển, cuộc sống của ngư dân mới tạm yên bình.

Năm nay Thảo Ngư thôn đã chuẩn bị từ sớm. Thiếu nữ bị chọn để hiến tế mặc y phục gấm trắng, bị bịt mắt và cột vào chiếc bè gỗ thả xuống biển. Trên bờ cát, người dân lập đàn tế, quỳ lạy mong được tha tội, mưa thuận gió hòa.

Chiếc bè dập dềnh trôi ra xa… Mặt trời lên cao dần. Đến đúng giữa trưa biển chợt biến động, bọt tung trắng xóa, có tiếng gầm lớn từ dưới đáy biển.

Ác long hiện thân, hung hãn trồi lên mặt nước, định bụng nuốt chửng vật hiến tế thơm tho kia…

Khi nó định ngoạm xuống, bỗng dưng thấy bóng dáng nhỏ bé kia chợt như một làn mây trắng hư không vụt đi. Có ánh sáng trong khoảng khắc chợt làm mắt chói mắt nó !

Đó là tia sáng do lưỡi kiếm bóng loáng phản chiếu ánh nắng.

Lam Cơ nhẹ nhàng bay lên không trung, đường kiếm uyển chuyển mà dứt khoát, kiếm khí như mũi tên thiên biến vạn hóa, làm cho ác long kia bị bất ngờ, chật vật né tránh. Continue reading “Tình lữ của Lam Cơ – 5”

Posted in Tình lữ của Lam Cơ

Tình lữ của Lam Cơ – 4


CHƯƠNG 4 : THỀ ĐỘC

Chính điện Vạn Linh Sơn.

Lúc bấy giờ là chính ngọ (giữa trưa). Chúng đệ tử đã tập hợp đầy đủ dưới điện, y phục màu lam đồng đều nghiêm chỉnh, pháp kiếm dắt sau lưng. Những đệ tử có phẩm cấp cao hơn được bước vào bên trong, xếp thành hai hàng mỗi bên.

Lam Cơ bước lên từng bậc thang, mắt nàng nhìn thẳng, mặc cho không biết bao nhiêu ánh mắt đồng môn đang tập trung về phía nàng. Có một vài kẻ nhiều chuyện, xì xào bàn tán với người bên cạnh :

“Ngươi nói xem, nàng ta lại được trở về môn phái sao ?”

“Không ngờ sư tổ ưu ái nàng ta như vậy !”

“Chuyện đó có là gì, đến sư thúc Mạc Thanh tưởng chứng đạo mạo trong sạch không vướng bụi trần, mà còn vì nàng ta…”

“Sư thúc đã tha mạng cho nàng ta một lần, sau này còn vì cứu nàng ta mà từ bỏ nguyên thần…”

“Nàng ta thật không biết liêm sỉ! Dám làm chuyện loạn luân câu dẫn sư thúc!” Continue reading “Tình lữ của Lam Cơ – 4”

Posted in Tình lữ của Lam Cơ

Tình lữ của Lam Cơ – 3


Đỉnh núi Vạn Linh trùng trùng điệp điệp, mây trắng cuốn quanh.

Đó là ngọn núi cao nhất ở phía Đông, cũng là nơi khai lập ra môn phái tu tiên nổi danh thiên hạ. Phái Vạn Linh là một trong sáu tông phái tu tiên chính thống. Vị trí của Vạn Linh từ hơn hai trăm năm nay được coi là đứng đầu các tiên phái, là nơi tu tiên của gần ba ngàn đệ tử tinh túy. Để trở thành đệ tử Vạn Linh, ba năm một lần tuyển chọn vô cùng kỹ lưỡng. Ngoài khả năng ngộ đạo, còn cần lòng dũng cảm, ý chí vững vàng, tâm sáng chính trực…

Chưởng môn đời thứ tư của Vạn Linh có pháp danh là Hồng Ngã chân nhân, đã có một trăm bốn mươi năm đạo hạnh, nhưng trăm năm trước đã đột phá qua khỏi cảnh giới nhất đẳng thượng tiên – cảnh giới tưởng chừng rất hiếm người tu tiên có thể chạm tới. Đến nay đạo hạnh của Vạn Ngã Chân Nhân cao thâm bao nhiêu, cũng khó có thể đoán biết. Continue reading “Tình lữ của Lam Cơ – 3”

Posted in Tình lữ của Lam Cơ

Tình lữ của Lam Cơ – 2


Giờ lành đã đến, Thụy Du phân phó người đến đón tân nương vào chính điện.

Hắn ngàn vạn lần không ngờ, tai mình lại rành mạch nghe được lũ nô tài bẩm báo:
“Tân nương nhân lúc hỗn loạn đã bỏ trốn, còn đánh bị thương tỳ nữ!”

Hắn nhất định không nghe nhầm! Vì hàng ngàn kẻ đứng đây đều nghe thấy như vậy. Chính điện bỗng chốc ồn ào cả lên. Continue reading “Tình lữ của Lam Cơ – 2”

Posted in Tình lữ của Lam Cơ

Tình lữ của Lam Cơ – 1


Lam Cơ sắp trở thành Ma hậu!

Nhưng trong giấc mộng thật dài trước ngày vu quy, Lam Cơ mơ thấy rất nhiều chuyện mơ hồ.

Nàng mơ thấy mình là trưởng công chúa của một quốc đảo rộng lớn xinh đẹp, bốn mùa tươi mát, còn có một đệ đệ ruột hiền lương, tuấn tú.

Nàng mơ thấy từ nhỏ mình đã có tố chất kỳ lạ, một vị cao nhân ghé thăm hoàng cung nói với phụ hoàng: “Thiên mệnh của Lam Cơ công chúa chính là tu tiên!”. Còn nói với phụ hoàng, nàng sẽ trở thành tiên nhân bảo hộ Bích Lạc quốc.

Nàng mơ thấy mình trên con thuyền lớn, vẫy tay tạm biệt phụ hoàng mẫu hậu và hoàng đệ, ngàn dặm bôn ba tìm đến Vạn Linh Sơn ở phía nam trung thổ, bái phỏng tu tiên.

Nàng còn nhớ, năm ấy các trưởng bối Vạn Linh Sơn lựa chọn đệ tử, đứng trên đài cao có một ông già mập mạp, gương mặt dễ mến, đầu hói, râu bạc như tơ… nói nhất định phải thu nàng làm đệ tử.

Bên trái ông ấy, có một vị nam đạo tiên tuấn nhan phi phàm thoát tục, tóc đen như mực chải gọn gàng, chỉ dùng một cây ngân trâm cài lên, đạo bào màu thiên thanh, thần thái điềm tĩnh. Y nhìn đám thiếu niên bên dưới bằng ánh mắt vừa đủ ôn hòa, vừa đủ uy nghiêm, thế nhưng không chọn lựa bất cứ đệ tử nào. Nghe nói trước giờ y đều không thu nhận đệ tử. Continue reading “Tình lữ của Lam Cơ – 1”

Posted in BẠCH ANH

Bạch Anh – Chương 29


BẠCH ANH

Chương 29

Lam Thiên cẩn thận mang Bạch  Anh trở lại Ngọc Loan cung. Thân thủ của gã quả nhiên là quỷ không biết, thần không hay. Bạch Anh thấy khinh công tâm pháp này rất lạ, loại khinh công này không có bất cứ vị võ sư nào trong cung có được. Nàng bèn dò hỏi:

– Lam Thiên, khinh công này của ngươi là học ở đâu vậy?

– Không nói cho nàng biết! – Lam Thiên bông đùa ngả ngốn bên tai nàng – Trừ khi Doanh Nhi tiểu nương tử hôn mỗ một cái!

– Hoang đường! – Bạch Anh xoay người tính bỏ về phòng trước.

– Doanh Nhi lại giận dỗi ta sao?

Thấy Doanh Nhi thiên hạ của gã không đáp, Lam Thiên vẫn dây dưa đi theo, còn tỏ ra vẻ ủy khuất:

– Nàng còn chưa mời mỗ uống chén trà! Khát chết đi được!

Thế nhưng cánh cửa phòng của nàng đã khép chặt. Bạch Anh nghe thấy tiếng gã vọng vào:

– Doanh Nhi đừng giận mỗ nhé! Nếu nàng thích, lần tới mỗ sẽ dạy nàng khinh công này.

Nói rồi, thân ảnh của hắn biến mất trong bóng đêm như một ngọn gió. Lam Thiên mỉm cười, hắn chợt nghĩ, Doanh Nhi quả nhiên không phải là tiểu thư đơn thuần bình thường. Nàng rõ ràng là bày cách để gã chỉ cho nàng mật thất. Nàng còn biết võ công, mặc dù kỹ năng chiêu thức với nội công kinh mạch không tương xứng lắm. Rõ ràng là kỹ năng có vẻ khá thuần thục, nhưng cơ thể dường như chưa qua quá trình tu luyện nội công kinh mạch. Vì thế, võ công của nàng hiện giờ có thể nói như vỏ rỗng, không có uy lực. Continue reading “Bạch Anh – Chương 29”